KHÔNG BIẾT BẢN THÂN MUỐN GÌ

     

Điều bạn muốn là gì?

“Tôi ko biết.”

Chúng ta cũng có thể có những dịp như thế. Đâu đó, sâu thẳm mặt trong. Ở đâu đó, chúng ta có mọi sở thích, phần lớn suy nghĩ, những mong ước và nhu cầu. Ở đâu đó, họ có thiết yếu kiến về bất kể điều gì.

Bạn đang xem: Không biết bản thân muốn gì

Bởi vì họ là bé người, với quyền lợi và nghĩa vụ với phiên bản thân.

Tuy nhiên, vấn đề là song khi họ đặt nhầm địa điểm cho một số trong những điều.

Và đây là cách chúng ta quay lại cùng tìm lại các điều ta đã quăng quật qua.

Bạn phải ngừng thô lỗ với bạn dạng thân

Ngừng đòi hỏi một câu vấn đáp cho “tôi muốn gì” ngay bây giờ!

Và chắc chắn là đừng để bất cứ ai không giống làm nỗ lực với bạn.

Tôi nghĩ đến The Notebook, khi Noah la hét với Allie “em ước ao gì?!”. Nhiều người dân nghĩ rằng đấy là tình yêu chân thật, tuy vậy đó chưa phải là tình thương - nó chưa phải là điều giành cho nhau và chắc chắn là là không dành riêng cho bản thân chúng ta.

Vì vậy khi Allie khóc, cô ấy sẽ nói thực sự “nó không đơn giản đâu”.

Nó không dễ dàng đâu

Tôi cảm thấy rất bực mình và thiếu kiên nhẫn khi đọc những nội dung bài viết về biện pháp tìm ra đầy đủ gì bạn dạng thân bạn muốn, bắt đầu với bước 1: “tìm những gì chúng ta muốn.” (Giống phương pháp liệt kê phần đông điều mình muốn hoặc số đông điều khiến cho bạn hạnh phúc, như thể “muốn” là 1 trong những điều dễ nhận thấy theo một bí quyết nào đó…)

Vấn đề không nằm tại ngữ pháp tốt điều cụ thể trong câu hỏi. Nếu bọn họ biết “muốn” được định nghĩa như nào, họ sẽ không phải đấu tranh với số đông điều như nạp năng lượng ở đâu. Bởi thế, chúng ta sẽ yêu cầu đấu tranh với việc liệu bao gồm phải kết bạn với Noah giỏi James Marsden, nói gì tới các chuyện khác.

Đây là lý do vì sao lời răn dạy như “hãy cồn não” không tồn tại tác dụng

Nó hệt như việc kéo một tín đồ biếng lấn sâu vào một bữa tiệc buffet với suy nghĩ sẽ xử lý được vụ việc vậy. Chẳng hạn, Allie không nhất thiết phải lập một danh sách những người dân cô ấy rất có thể kết hôn.

Nó cũng là tại sao tại sao “cứ làm điều ấy đi” không có tác dụng

Điều này chỉ khiến bọn họ cảm thấy thấp thỏm và ép buộc. Họ sẽ có chức năng nhảy vào bất kể thứ gì hoặc câu hỏi gì một biện pháp mù quáng.

Vấn đề chưa hẳn là bối cảnh, cơ mà là khả năng kia. Họ luôn không tồn tại được câu vấn đáp bởi chúng ta luôn thiếu bản năng.

Lý vày vì sao họ không biết

Chúng ta đưa ra quyết định theo một trong những hai cách, theo lòng tin của Noah thì: hoặc là hồ hết gì chúng ta muốn, hoặc rất nhiều gì fan khác muốn. (Đôi khi chúng ta chống lại cả hai cùng không đưa ra quyết định nào.)

Nếu họ không biết phiên bản thân muốn gì, chỉ là họ chưa cho bản thân cất công bố nói mà lại thôi.

Thông cảm với học bí quyết đối xử xuất sắc với tín đồ khác là một điều giỏi - theo một mức độ nào đó. Vấn đề là lúc tới lúc sống cuộc sống tự lực và chúng ta không thể gạn lọc giữa những ảnh hưởng bên quanh đó và bản thân.

Chính điều đó hoặc điều này: bọn họ nhận ra phiên bản thân ko hạnh phúc.

Chúng ta bỏ qua những dấu hiệu

Lo lắng là tín hiệu cho thấy họ đang dửng dưng với những nhu cầu của bạn dạng thân. Nắm là ta lại cảm xúc bất an, cô đơn, bất lực, cảm xúc tự ti.

Thế là ta rút lui cùng thờ ơ, ai oán chán, mỉa mai.

Sự gắn bó, mọt bận tâm, sự phụ thuộc. Cuộc rượt đuổi của những thú vui solo giản, tốt hay xấu.

Những điều đó là hồi chuông báo động cho việc bọn họ đang ghẻ lạnh và hoàn thành để ý cho tới những yêu cầu của bản thân.

Nhưng hãy quan lại sát ngôn từ ở đây: họ thờ ơ những nhu cầu của bản thân. (Chúng không xẩy ra những tín đồ khác phớt lờ và những người dân khác ko làm bọn họ cảm thấy phản ứng của chúng ta.) chúng ta đang thua kém trong vấn đề phục tùng bạn dạng thân.

Buổi mô tả đã kết thúc. Bọn họ không cần được thuận theo sự hướng dẫn - hoặc khiển trách của fan khác nữa. Không chỉ là về mặt cảm hứng mà những ý muốn muốn nâng cao nữa.

Tất cả những vấn đề này - lo ngại hoặc né né với những sự việc tiềm ẩn - là những sự việc cần xử lý đầu tiên. Với nếu bọn họ có ngẫu nhiên hy vọng để trả lời câu hỏi “mình hy vọng gì nhỉ”, họ phải làm điều đó với phiên bản thân trước.

Thư giãn và bỏ qua những điều bắt buộc kiểm soát

Chúng ta đã quên khuấy những tín hiệu cả năm rồi và rồi mong mỏi đợi tiềm thức đem đến một chiến thuật kì diệu mà chúng ta muốn.

Làm núm nào? bọn họ phải cho bạn dạng thân phần đông thứ mình thích từ những người dân xung quanh. Tập trung, thấu hiểu, công nhận, hỗ trợ, chấp nhận… tình yêu.

Chúng ta nghĩ về mình sẽ làm phần đông điều này, tuy nhiên không phải. Minh chứng là gần như điều trên.

Chúng ta mất liên lạc đề xuất không thể nhận ra là đã không còn liên lạc. Với nếu bọn họ không xúc tiếp với cảm xúc của mình, bọn họ phải tiếp xúc với thiết yếu mình theo các phương pháp khác.

Xem thêm: Thực Hành Bài 14 Trang 44 Công Nghệ 8 Bài 14 Đọc Bản Vẽ Lắp Đơn Giản

Tôi vẫn vật lộn cùng với thiền định trong không ít năm, thử những ứng dụng, thực hành có hướng dẫn trực tiếp, thậm chí bỏ cuộc, nhưng, xuất sắc nhất, chỉ giỏi một cách hợp lý và phải chăng khi nỗ lực, khi tấn công lạc hướng phiên bản thân bằng chỉ thị hoặc chỉ tìm thấy một vài giây mong mỏi manh. Tôi ngồi thiền theo cách chúng tôi đến thăm những người thân mà công ty chúng tôi không thích: như nghĩa vụ, mỉm cười để đậy giấu sự tức giận của công ty chúng tôi - tương tự như chính cửa hàng chúng tôi - từng khoảnh khắc kéo dài (và chúng tôi cùng cùng với nó.)

Nhưng, y như một công tắc nguồn đã được bật, thiền đột nhiên nhiên tương xứng với tôi tức thì lập tức vày tôi hy vọng làm chứ chưa hẳn vì tôi cảm thấy bắt buộc làm.

Tôi dường như không ép buộc xuất xắc đòi hỏi bản thân mình muốn điều đó.

Điều xẩy ra là tôi muốn khắc phục vụ việc về vấn đề mà tôi muốn có. Tôi muốn có thể trả lời nó, và tôi hy vọng biết nguyên nhân tôi lại không thể.

Tôi vẫn tự hỏi bản thân điều gì làm các bạn hạnh phúc, ngay mau lẹ và lúc tôi không tồn tại câu vấn đáp tự tin. Câu vấn đáp duy tuyệt nhất của tôi, luôn luôn, là tốt.

Sau đó, tôi hiểu được rằng những cảm giác tiêu rất (bất cứ điều gì ko kể hạnh phúc, niềm vui, mức độ mạnh, hòa bình, tình yêu) tất cả nghĩa là công ty chúng tôi đã vứt bê nhu yếu của mình. Tôi đang đọc nó và hệt như chờ đợi, yêu cầu gì? làm việc đâu? với tìm những điều đó. Cùng đó, khu vực mà rất nhiều thứ trở bắt buộc tồi tệ, tôi nhìn chăm chắm vào danh sách và cảm giác chết lặng, như: tôi có tất cả những điều này.

Ngoại trừ cụ thể là tôi đã không làm.

Và chính là cách bọn họ lạc lối.

Tôi vẫn tìm kiếm cùng tìm thấy một số người vẫn đề nghị: Hãy nếu bạn có thể cảm nhận cảm hứng của bạn, hãy tương tác với tương đối thở của bạn.

Thật tuyệt, tôi nghĩ. Thiền.

Như một phương sách cuối cùng, tôi sẽ thử. Tôi muốn giải quyết và xử lý điều này.

Và trong bốn duy này - về những thân mật cá nhân, tình yêu bạn dạng thân và mong muốn nội trên - tôi đã ngồi xuống - nhắm mắt lại, cùng thiền trong rộng 30 phút. Trong sự dễ chịu tuyệt đối.

Tôi sẽ vượt qua với một xúc cảm quan tâm. Phần đông điều khác đắm đuối sự chăm chú của tôi, tuy thế tôi cũng phân biệt rằng mọi khi tôi chú ý đến bất cứ điều gì ngoài phiên bản thân mình, tôi thực sự đã nói với bạn dạng thân mình, ý nghĩ đột nhiên này đặc trưng hơn bạn. Với với trọng điểm trạng này, tôi đã nhẹ nhàng quay trở lại với chính mình. Bởi vì mỗi lần tôi duyên dáng sự chăm chú của bản thân lại, tôi cũng nói rằng, bản thân là người đặc biệt quan trọng nhất thời gian này. Kiểu như như, đấy là tất cả hồ hết thứ. Tôi cảm xúc như tôi rất có thể ngồi kia cả buổi chiều.

Tôi rút lui khỏi thiền định, cảm xúc dâng trào cấp tốc chóng. Tôi không hiểu biết nhiều nó là gì, với thực sự phải xem thêm “bánh xe cảm xúc” của fan khác để khẳng định nó. Sự sầu não.

Bây tiếng tôi thiền số đông các buổi sáng. Trong bao lâu? Càng lâu càng tốt. Miễn sao tôi buộc phải cảm nhận: Tôi nghỉ ngơi đây. Một số trong những buổi sáng, 10 phút. Những người dân khác, tôi mang đến thoải mái, 45’.

Và sau từng trải này, tôi đắn đo liệu thiền có luôn tự chỉ dẫn hay không. Bởi vì tôi không chắc hẳn rằng rằng họ sẽ ngồi lại và triệu tập vào chính mình nếu bọn họ tập trung cứ chăm chú vào một số điều đang thì thầm vào tai bọn chúng ta, bất kể là phương pháp trấn an giọng nói của họ.

Quay quay lại càng xa càng giỏi khi bạn phải đến

Thỉnh phảng phất tôi trù trừ tôi muốn ăn gì cho bữa tối. Nhưng không chỉ có vậy, đôi khi tôi còn đắn đo mình tất cả đói không - điều ấy có vẻ điên rồ.

Bởi bởi điều đó tức là tôi không chỉ biết cách thỏa mãn nhu cầu nhu ước sinh lý của chính bản thân mình - cơ mà tôi còn chần chờ liệu tôi bao gồm hay không.

Đôi khi, tôi khó hoàn toàn có thể nhận ra mong muốn và yêu cầu của mình. Nó trở ngại cho tôi để phân biệt cảm xúc - cảm xúc vật lý? Hừm, cần yếu nói. Những xúc cảm và cảm giác? không một ai biết ví dụ ngoài tôi.

Đó là nguyên nhân tại sao tôi phải liên tục quay trở lại cho đến khi tôi biết một điều gì đấy về phiên bản thân mình với sự chắc chắn rằng tuyệt đối: hơi thở.

Tôi sẽ thở. Tôi thừa nhận thức được khá thở của thiết yếu mình: Tôi hy vọng thở.

Và, ngoại trừ điều này, mong muốn bao trùm: “tôi ao ước bạn”; ”Tôi ý muốn biết phần đông gì bạn muốn”; "Tôi hy vọng được sinh hoạt đây."

Đây là cách sau cuối tôi mang lại thiền, và liên kết lại. Và chính là với ý thức mù quáng, tôi ngồi đó, kiên trì và trung thành nhưng đa số là kiên nhẫn,và tin rằng: hầu như thứ khác sẽ tiến hành xây dựng từ bỏ đó.

Chúng ta phải ngừng chống lại chủ yếu mình cùng khép kín bạn dạng thân. Khi bọn họ cảm thấy không muốn làm một máy gì đó, chúng ta biết rằng shop chúng tôi nên có tác dụng điều đó, đó là 1 tiếng còi báo động. Giải pháp không bắt buộc là ép buộc bản thân, khóc giỏi la hét hay kinh hoàng, nhưng nên tạm dừng, chú ý, và giải quyết.

Nếu họ không biết các gì bản thân muốn, thì đó là vì chúng ta đã mất liên hệ với những câu hỏi đơn giản rộng nhiều. Và chiến thuật không nên là ép buộc, hay hễ não, hay chỉ việc hành động, tuyệt hoặc tìm về người khác. Nó cũng ko tránh khỏi cảm xúc của chúng tôi. Cũng chưa phải trốn tránh lo lắng hay bi hùng bã, thoái lui - hoặc trút chúng cho người khác, cơ mà là xử lý nhu cầu của bao gồm chúng ta. Nếu chúng ta không biết nhu yếu của mình, thì hãy đối diện với thiết yếu mình, hiện diện và thừa nhận thức, desgin lại từ bên dưới lên, với bất cứ điều gì được trao cho cái đó ta. Chỉ bằng phương pháp này, cuối cùng họ (tôi tin tưởng) vẫn hiểu được số đông gì chúng ta muốn có trong tất cả mọi thứ.

Xem thêm: Bài Giảng Số Phận Con Người (M, Bài Giảng Ngữ Văn 12: Số Phận Con Người (M

---------

Tác giả: Kris Gage

Link bài gốc: How to lớn Know What You Want

Dịch giả: Phương Lê

(**) Follow Facebook ToMo - Learn Something New để đọc các bài dịch khác và update thông tin hữu ích hằng ngày.