HOÀN CẢNH SÁNG TÁC BÀI THƠ NHỚ RỪNG

     

Nhớ rừng viết năm 1934, in trong tập mấy vần thơ, thuộc thể thơ 8 chữ và biểu cảm theo phong cách gián tiếp. Bài thơ thành lập khi đất nước chìm vào vòng quân lính vì gót giày của thực dân Pháp . Lúc đó, các phong trào đấu tranh gấp rút bị dập tắt , hồ hết thi sĩ, đồng chí đương với trong mình trọng điểm trạng u uất, ngột ngạt vì bất lực trước cảnh nước mất nhà tan. Tác giả đang mượn lời bé hổ để diễn tả nỗi chán ghét cuộc sinh sống mất từ do. Bởi vì vậy bài thơ là giờ lòng của một ráng hệ bên thơ khát khao thoải mái cháy phỏng thông sang một hình ảnh ẩn dụ giàu sức khái quát.

Bạn đang xem: Hoàn cảnh sáng tác bài thơ nhớ rừng

*
hoàn cảnh sáng tác bài bác thơ lưu giữ rừng" width="455">

Cùng Top giải thuật tìm hiểu chi tiết về hoàn cảnh sáng tác bài bác thơ ghi nhớ rừng nhé!

Tác giả 

Thế Lữ (1907- 1989), tên khai sinh là Nguyễn lắp thêm Lễ

- Quê quán: bắc ninh (nay thuộc thị trấn Gia Lâm, Hà Nội)

- cuộc sống và sự nghiệp sáng sủa tác:

+ Ông là bên thơ vượt trội trong thơ mới văn minh (1932 - 1945)

+ ngoại trừ viết thơ, núm Lữ còn viết truyện với khá nhiều thể nhiều loại như trinh thám, truyện ghê dị...


+ Ông cũng chuyển động trên lĩnh vực sân khấu, bao gồm công trong thi công ngành kịch nói ở nước ta

+ Được bên nước trao bộ quà tặng kèm theo giải thưởng hồ chí minh về văn học thẩm mỹ và nghệ thuật năm 2000

+ thành công tiêu biểu: bên đường Thiên lôi, Mấy vần thơ…

- phong cách sáng tác: Thơ ông dồi dào, đầy lãng mạn, qua đó thể hiện đa số ẩn ý sâu sắc vô cùng.

Tác phẩm

1. Thực trạng sáng tác

Bài thơ được sáng tác vào thời điểm năm 1934, sau được ấn trong tập Mấy vần thơ- 1935

Bài thơ là lời trường đoản cú thuật lại trọng tâm trạng của bé hổ bị nhốt trong củi sắt thân vườn bách thú. Nó thể hiện nỗi uất hận, chán chường vị bị mất tự do, bị giam cầm trong tuy nhiên sắt và nỗi nhớ tiếc, khổ sở vì nghĩ về về quãng đời thoải mái trong quá khứ, từng được thoải mái tung hoành có tác dụng chúa tể tô lâm. Nó khinh ghét, căm hờn vớ cả. Mọi hiện thực đập vào đôi mắt hổ ngơi nghỉ vườn bách thú hầu hết là đông đảo cảnh bình thường giả dối đáng khinh. Vai trung phong trạng của nhỏ hổ, cũng đó là tâm trạng của nắm Lữ, trọng tâm trạng của một lớp người trong xóm hội hiện nay ( 1931-1935 ), cảm thấy thất vọng trước cuộc sống, chán ngán với thực tại, thèm khát một cuộc đời tự do, phóng khoáng tuy nhiên chưa được triết lý rõ ràng. 

Thế Lữ sáng sủa tác bài bác thơ " nhớ rừng" trong hoàn cảnh như vậy đấy. Ông mong mỏi mượn lời con hổ bị nhốt sống vườn Bách thú để " diễn đạt tâm sự u uất và niềm khát khao tự do mãnh liệt của con fan bị giam cầm, nô lệ.

2. Cha cục

- Đoạn 1 + 4: Cảnh con hổ bị nhốt trong sân vườn bách thú

- Đoạn 2 + 3: Cảnh con hổ vào chốn non sông hùng vĩ

- Đoạn 5: Niềm khát khao thoải mái mãnh liệt

3. Nội dung

- bài thơ mượn lời con hổ nhớ rừng để thể hiện sự u uất của lớp những người thanh niên trí thức yêu nước, đồng thời thức thức giấc ý thức cá nhân. Hình tượng bé hổ cảm thấy bất hòa thâm thúy với cảnh bí bách tù túng, khao khát tự do thoải mái cũng bên cạnh đó là chổ chính giữa trạng phổ biến của tín đồ dân việt nam mất nước bấy giờ.

Xem thêm: Lệnh Làm Mờ Đối Tượng Trong Cad Bị Mờ: Nguyên Nhân Và Cách Xử Lý

4. Nghệ thuật

- Hình hình ảnh mang tính chất biểu tượng, giàu hóa học tạo hình

- ngữ điệu và nhạc điệu phong phú, giàu tính biểu cảm.

Dàn ý phân tích bài thơ nhớ rừng

I/ Mở bài

- Đề tài yêu nước luôn là một đề tài lớn, xuyên suốt trong văn học Việt Nam

- Đối với các nhà thơ Mới, chúng ta thường nhờ cất hộ gắm nỗi niềm thầm bí mật trong thơ của chính bản thân mình và ráng Lữ cũng vậy, ông giữ hộ gắm nỗi lòng yêu thương nước trải qua “Nhớ rừng”

II/ Thân bài

1. (Đoạn 1+4): Cảnh nhỏ hổ bị nhốt trong sân vườn bách thú

a. Đoạn 1

- hoàn cảnh bị nhốt trong cũi sắt, đổi thay một thứ đồ dùng chơi

- vai trung phong trạng căm hờn, phẫn uất chế tạo thành một khối âm thầm nhưng dữ dội như muốn nghiền nát, nghiền tan

- “Ta nằm dài” – phương pháp xưng hô đầy kiêu hãnh của vị chúa tể ⇒ Sự ngao ngán cảnh tượng cứ chầm lờ lững trôi, nằm buông xuôi bất lực

- “Khinh lũ người kia”: Sự coi thường thường, yêu mến lại cho phần lớn kẻ (Gấu, báo) khoảng thường nhỏ bé, dở hơi, vô tứ trong môi trường tù túng

⇒ trường đoản cú ngữ, hình hình ảnh chọn lọc, giọng thơ u uất miêu tả tâm trạng căm hờn, uất ức, ngao ngán

⇒ chổ chính giữa trạng của nhỏ hổ cũng giống như tâm trạng của tín đồ dân mất nước, Căm hờn với phẫn uất vào cảnh đời tối tăm.

b. Đoạn 4

- Cảnh tượng vẫn không vắt đổi, 1-1 điệu, nhàm chán bởi bàn tay con fan sửa sang ⇒ đều đều giả dối

⇒ Cảnh tù túng đáng chán, xứng đáng ghét

⇒ khu vườn bách thú là thực trên của thôn hội đương thời, thái độ của nhỏ hổ đó là thái độ cú tín đồ dân đối với xã hội đó

2. (Đoạn 2+3): Cảnh nhỏ hổ vào chốn non sông hùng vĩ

a. Đoạn 2

- Cảnh núi rừng đầy vĩ đại với “bóng cả cây già” đầy vẻ nghiêm thâm

- các tiếng “gió gào ngàn”, “giọng nguồn hét núi” ⇒ Sự hoang dã của vùng thảo hoa không tên ko tuổi

⇒ số đông từ ngữ được chọn lọc tinh tế nhằm mô tả cảnh đại nghìn hùng vĩ, mập mạp mạnh mẽ, bí hiểm thiếng liêng

- bước đi dõng dạc mặt đường hoàng ⇒ vẻ uy phong đầy sức sống

⇒ Vẻ oai phong của bé hổ khiến tất cả đều yêu cầu im hơi, miêu tả vẻ uy nghi, dũng mãnh vừa mềm mại vừa uyển chuyển của vị chúa đánh lâm

b. Đoạn 3

- “Nào đâu ... ánh trăng tan”⇒ cảnh quan diễm lệ khi con hổ đứng uống ánh trăng thật lãng mạn

- “Đâu phần lớn ngày ...ta thay đổi mới” ⇒ Cảnh mưa rung gửi đại ngàn, hổ thơ mộng ngắm non sông đổi mới.

Xem thêm: Bài Văn Viết Thư Cho Người Thân Lớp 3, Viết Một Bức Thư Ngắn Cho Người Thân (20 Mẫu)

- “Đâu hồ hết bình minh...tưng bừng”⇒ cảnh chan hòa ánh sáng, rộn ràng tấp nập tiếng chim ca hát cho giấc ngủ của chúa sơn lâm.

- Cảnh tượng cuối cùng cho thấy hổ là chủng loại mãnh thú hóng màn tối buông xuống nó sẽ là chúa tể muôn loài

⇒ Một cỗ tranh tứ bình đẹp nhất lộng lẫy, cho thấy thêm những cảnh vạn vật thiên nhiên hoang vắng đẹp mắt rợn ngợp và nhỏ hổ với tư thế và vóc dáng uy nghi, hoành tráng

3. (Đoạn 5): Niềm khao khát tự do mãnh liệt

- áp dụng câu cảm thán liên tiếp⇒ lời lôi kéo thiết tha ⇒ khát vọng tự do mãnh liệt mà lại bất lực

⇒ Nỗi bất hòa thâm thúy với thực tại cùng niềm khao khát tự do thoải mái mãnh liệt

⇒ trung ương sự của nhỏ hổ đó là tâm sự của bạn dân việt nam mất nước đang sống trong cảnh nô lệ và nhớ tiếc nhớ trong thời hạn tháng thoải mái oanh liệt với đa số chiế thắng vinh hoa trong kế hoạch sử